1
Bài viết mới:

KINH DOANH

GIÁO DỤC

Gia Đình

Điểm mặt tỷ phú thế giới..."thất học"

Thứ Năm, ngày 23 tháng 5 năm 2013



David Karp, nhà sáng lập mạng xã hội Tumblr

Làng công nghệ vừa xôn xao khi Yahoo quyết định chi 1,1 tỷ USD để mua lại trang blog và mạng xã hội Tumblr. Nhà sáng lập Tumblr là David Karp năm nay mới 26 tuổi và đã bỏ học phổ thông năm 15 tuổi. Khi đó, khi đang theo học tại một trường nổi tiếng ở New York, Karp quyết định bỏ ngang và bắt tay vào thành lập Tumblr ngay trong căn hộ khiêm tốn của gia đình ở khu Manhattan. Thương vụ với Yahoo đem đến cho Karp khối tài sản hơn 200 triệu USD.
Thành công của Karp là một bằng chứng cho thấy, không nhất thiết phải học cao mới làm nên chuyện. Tuy nhiên, khi trả lời phỏng vấn tạp chí Forbes, Karp nói rằng, anh không hề khuyến khích việc bỏ học phổ thông. “Tôi cảm thấy mình đã bỏ lỡ mất nhiều thứ. Đó là những thứ bình thường về xã hội, về tuổi thơ”, Karp nói.

Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Tỷ phú Richard Branson

Richard Branson là nhà sáng lập kiêm Giám đốc điều hành (CEO) của tập đoàn Virgin của Anh. Ông sở hữu giá trị tài sản ròng 4,6 tỷ USD và được tạp chí Forbes xếp ở vị trí 272 trong danh sách những người giàu nhất thế giới
Năm 16 tuổi, Branson bỏ học phổ thông. Trên trang cá nhân, ông cũng đã bày tỏ quan điểm về việc đi tới thành công mà không cần qua trường đại học.

Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Mike Hudack, Giám đốc sản phẩm của Facebook

Mike Hudack đã bỏ học cấp 3 và bắt đầu làm việc tại một công ty an ninh mạng quy mô nhỏ ở bang Connecticut năm 16 tuổi. Sau đó anh chuyển tới New York và làm cố vấn cho hãng truyền thông Time Warner.
Năm 2005, anh thành lập Blip.tv, một nền tảng dành cho các nhà sáng tạo nội dung video kỹ thuật số. Năm 2012, anh rời vị trí CEO của Blip.tv để trở thành Giám đốc sản phẩm cho mạng xã hội Facebook.

Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

“Đại gia” sòng bạc Kirk Kerkorian

Kirk Kerkorian nghỉ học từ năm lớp 8, nhưng điều đó không thể ngăn ông trở thành một trong những nhân vật quan trọng nhất định hình nên “thủ phủ bài bạc” Las Vegas của Mỹ.
Theo tính toán của tạp chí Forbes, Kerkorian hiện sở hữu giá trị tài sản ròng 3,3 tỷ USD. Trước kia, ông từng là một võ sỹ đấm bốc, một phi công lái máy bay chiến đấu trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Năm 1962, ông bỏ tiền mua đất ở Las Vegas, tạo nền tảng cho việc bước chân vào thế giới sòng bạc. Trong sự nghiệp của mình, ông đã sở hữu cổ phần lớn trong hàng loạt sòng bạc lớn như Bellagio, Excaliber, Luxor, Mandalay Bay, MGM Grand, New York-New York, Circus Circus, và The Mirage.
Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Quentin Tarantino, đạo diễn đoạt giải Oscar

Khi 15 tuổi, Quentin Tarantino bỏ ngang khi đang theo phổ thông để theo đuổi các lớp học diễn xuất. Hơn 20 tuổi, ông đã viết kịch bản cho một số bộ phim, nhưng cho tới khi đảm nhiệm vai trò đạo diễn phim “Reservoir Dogs” (Những kẻ phản bội) phát hành năm 1992 thì Tarantino mới trở nên nổi tiếng.
Ông đã được đề cử nhiều lần cho giải thưởng Oscar danh giá và đã giành chiến thắng hai lần, với bộ phim “Django Unchained” (Giải cứu nô lệ) và “Pulp Fiction” (Chuyện tào lao).

Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac


Tỷ phú đồ hiệu Pháp Francois Pinault

Francois Pinault hiện là người giàu thứ ba ở Pháp, với khối tài sản ròng 15 tỷ USD. Năm 1947, do bị bạn bè chê bai vì kém cỏi, Pinault bỏ học phổ thông để làm việc ở nhà máy gỗ của cha. Ngày nay, ông là cổ đông chính của “đế chế” hàng xa xỉ PPR với những thương hiệu lừng danh như Gucci, Stella McCartney, Alexander McQueen, và Yves Saint Laurent. Ông cũng sở hữu nhà đấu giá Christie’s và đứng thứ 53 thế giới về độ giàu có.

Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Doanh nhân tỷ phú Joe Lewis

Joe Lewis thôi học phổ thông năm 15 tuổi để làm việc trong công ty dịch vụ ăn uống Tavistock Banqueting của cha ông, ban đầu với vai trò bồi bàn.
Hiện nay, ông là người giàu thứ 8 ở Anh theo xếp hạng của tạp chí Forbes, với giá trị tài sản khoảng 4,2 tỷ USD. Ông là chủ của một trung tâm chăm sóc y tế lớn tại Mỹ, nắm giữ cổ phần trong hơn 150 công ty khác nhau bao gồm đội bóng Tottenham Hotspur của giải Ngoại hạng Anh, chưa kể gần 135 nhà hàng và nhiều resort trên toàn thế giới. Ông còn sở hữu một bộ sưu tập nghệ thuật trị giá 1 tỷ USD.

Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Vận động viên đấm bốc George Foreman

Foreman cũng bỏ học phổ thông từ năm 15 tuổi để theo nghiệp đấm bốc ở California. Anh đã trở thành một trong những vận động viên đấm bốc nổi tiếng nhất, với hai lần vô địch giải hạng nặng thế giới và đã giành huy chương vàng Thế vận hội.
Tuy nhiên, phần lớn gia sản mà Foreman có được lại đến từ sau khi anh giải nghệ đấm bốc và trở thành một diễn giả cho sản phẩm lò nướng giảm béo George Foreman Grill của hãng Russell Hobbs. Công việc này đã đem lại cho anh 240 triệu USD.
Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Tỷ phú Carl Henry Lindner

Khi Đại suy thoái nổ ra ở Mỹ vào thập niên 1930, Carl Henry Lindner bỏ học năm mới 14 tuổi. Sau đó, ông trở thành người đi giao hàng cho công ty sữa của gia đình.
Khi công ty gia đình dần lớn mạnh và sở hữu 20 cửa hàng tiện ích, Lindner lấy đó làm cơ sở để gây dựng nên một tập đoàn tài chính và bảo hiểm lớn có tên American Financial. Tài sản của Lindner được tạp chí Forbes ước tính đạt mức 1,7 tỷ USD vào năm 2010, trước khi ông qua đời vào năm 2011.
Điểm mặt những tỷ phú ... 'thất học', Tài chính - Bất động sản, ty phu, David Karp, Forbes, ty phu Richard Branson, tap doan Virgin, Mike Hudack, dai gia song bac

Nhà tạo mẫu tóc huyền thoại Vidal Sassoon

Từ nhỏ, Vidal Sassoon sống trong một trại trẻ mồ cô của người Do thái và đến năm 11 tuổi, ông được đoàn tụ với mẹ. Năm 14 tuổi, ông bỏ học phổ thông tại London và xin vào học nghề trong một hiệu cắt tóc. Đến thập niên 1960, ông mở hiệu riêng và sáng tạo ra kiểu tóc “bob” còn phổ biến cho tới ngày nay. Ông đã từng được trả 5.000 USD để bay qua Đại Tây Dương cắt tóc cho diễn viên Mia Farrow khi bà đóng phim “Rosemary’s Baby”.
Năm 1984, Sasson được chọn là nhà tạo mẫu tóc chính thức cho Thế vận hội. Giá trị tài sản của ông ước tính đạt 130 triệu USD. Sasson đã mất vào tháng 5/2012 khi ông 84 tuổi.
Theo An Huy (Vneconomy)

Sự khác nhau giữa bán hàng đa cấp và truyền thống

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 3 năm 2013


Sự khác nhau giữa kinh doanh đa cấp(Bán hàng đa cấp,kinh doanh theo mạng) với kinh doanh truyền thống sẽ giúp chúng ta có bước đi vững chắc hơn và có cái nhìn toàn diện hơn.
1,Vốn
Dù là kinh doanh đa cấp hay truyền thống thì vốn vẫn luôn là một yếu tố hàng đầu quyết định sự thành công của bạn.Nhiều người cứ nghĩ KDĐC là không vốn điều này là không chính xác(Kinh doanh đa cấp khái niệm mơ hồ vốn ít ).
Có điều vốn trong KDDC thì ban đầu bỏ ra rất ít(cơ hội cho nhiều người),nhưng truyền thống thì bỏ ra một cục nhiều hơn lên nếu có rủi ro thì mất rất nhiều tiền.
2,Mặt bằng
Yêu điểm của KDĐC là không phải mặt bằng so với kinh doanh truyền thống.Việc không phải chi phí mặt bằng sẽ giúp các NPP đa cấp tiết kiệm được chi phí.
3,Giá thành sản phẩm
Với các NPP đa cấp thì luôn cho rằng sản phẩm của họ rẻ hơn sàn phẩm trong kinh doanh truyền thống vì không phải qua nhiều khâu trung gian…,còn đối với người tiêu dùng thì cho rằng sản phẩm cùa KDĐC là cao hơn trong truyền thống.Thực tế hai quan điểm này đều không chính xác.Tôi xin lấy một công thức như sau.
 Chi phí sản xuất + chi phí vận chuyển=giá thành sản phẩm
 Đây là công thức mà bất cứ một ngành kinh doanh nào cũng tuân thử theo,nếu có khác nhau chỉ ở chỗ vận chuyển hàng hóa như thế nào mà thôi.
 Như vậy không có khái niệm  giá sản phẩm của kinh doanh đa cấp cao hơn truyền thống và ngược lại.Mà chỉ có khái niệm người tiêu dùng có thể sử dụng được sản phẩm do nhà cung cấp đưa ra hay không.
Ví dụ:Trên thị trường có rất nhiều hãng điện thoại nếu bạn có tiền thì dùng hàng cao cấp còn không thì dùng hàng bình dân
4,Thị phần
Thị phần của kinh doanh truyền thống vẫn chiếm vai trò chủ đạo,vai trò chính trong nền kinh tế nhà nước.
5,Vấn đề ưu tiên
Dù kinh doanh đa cấp đã ra đời hơn 50 năm rồi ,nhưng đến nay vẫn còn rất nhiều tranh cãi về ngành kinh doanh này.Bởi vậy các chính phủ vẫn cho phép các côn ty KDĐC hoạt động nhưng không cổ súy mọi người tham gia đây là một bất lợi đối với ngành kinh doanh này.
6,Môi trường
Môi trường hoạt động trong KDĐC rất thân thiện có sự trợ giúp,chia sẻ lẫn nhân giữa các thành viên đây thực sự là một yêu điểm vượt trội so với kinh doanh truyền thống,vào môi trường KDĐC sẽ học hỏi được rất nhiều kỹ năng trong cuộc sống.
7,Mức độ thành công
Trong KDĐC để có những triệu phú đô la thì gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay có thể coi như muối bỏ biển.
8,Thời gian thành công
Thời gian bao lâu để thành công thì còn tùy thuộc vào sự nỗ lực của từng người,và để có một hệ thống kinh doanh tư vận hàng thì dù kinh doanh đa cấp hay truyền thống cũng phải mất một khoảng thời gian từ 10 năm trở ra.

9,Quản lý
Yêu điểm của KDĐC là không phải quản lý về vốn,nhân sự và thuế,nhưng ngược lại rất khó quản lý về mặt con người,không thể can thiệp vào chế độ trả thưởng,giá cả,như vậy sẽ rất khó để kích thích hệ thống với những con người và hoàn cảnh khác nhau nhưng  ngược lại đây lại là yêu điểm trong kinh doanh truyền thống.Hệ thống kinh doanh trong đa cấp có thể coi là không đồng nhất,vì mỗi hệ thống là tập hợp của các thủ lĩnh khác nhau lên chiến lược sẽ có phần khác nhau và các thủ lĩnh tuyến trên cũng không có quyền can thiệp quá sâu, nếu xảy ra bất đồng thì các hệ thống sẽ phát triển rời rác không nhất quán khiến có thể hỏng hệ thống lúc nào không hay đây cũng là một nhược điểm của KDĐC.
Trên đây chỉ là những so sánh khái quát,mong rằng sẽ nhận được những chia sẻ tổng quát hơn từ mọi người.
Bản BV

Một triệu phú trung quốc hành nghề quyét rác

Thứ Hai, ngày 25 tháng 2 năm 2013


Bà Yu Youzhen đã trở thành một tấm gương vượt khó,một biểu tượng về đức tính chăm chỉ, cần mẫn ở Trung Quốc...



Tờ South China Morning Post cho biết, dư luận Trung Quốc đang xôn xao về câu chuyện một nữ triệu phú ẩn dật ở nước này có công việc thường ngày là một công nhân vệ sinh trong thành phố.



Theo báo trên, bà Yu Youzhen, 53 tuổi, hiện sống ở thành phố Vũ Hán, là một trong những triệu phú ở Trung Quốc. Bà Yu hiện sở hữu tới 17 căn hộ cao cấp, với tổng giá trị đạt hơn 10 triệu Nhân dân tệ (tương đương với 1,5 triệu USD).

Tuy nhiên, không giống như hầu hết những người giàu có khác, 6 ngày mỗi tuần, bà dậy từ 3 giờ sáng, khoác chiếc áo đồng phục màu cam, xách xẻng và đi làm với tư cách là một công nhân vệ sinh, với mức lương hàng tháng chỉ có 1.420 Nhân dân tệ (tương đương 227 USD). Bà Yu bắt đầu làm nghề này từ năm 1998. Bà có nhiệm vụ quét sạch 3.000 m đường trong 6 tiếng/ngày và dọn thùng rác.

Sau khi bản tin tối Vũ Hán đăng thông tin về bà, Yu Youzhen đã trở thành một biểu tượng về đức tính cần mẫn ở Trung Quốc. Tuy nhiên, cũng có không ít người mỉa mai bà. Nữ triệu phú ẩn dật cho biết, có lần một lái xe taxi đi ngang qua nơi bà đang quét đường và hét toáng lên rằng: "Chỗ tiền đó có thể đè chết người đấy!".

Theo tờ South China Morning Post, bà Yu từng sống trong cảnh nghèo khó. Bà phải trồng rau và mang ra chợ để bán hàng ngày. Để có thêm tiền sinh hoạt, bà cho thuê một vài phòng trong nhà. Vào thập niên 1980, hai vợ chồng bà dành dụm đủ tiền xây được 3 căn nhà 5 tầng để cho thuê. Năm 2008, Trung Quốc bắt đầu mua lại đất công, gia đình bà được đền bù 21 căn hộ cao cấp, Yu đã bán đi 4 căn.

"Tôi muốn làm gương cho con trai và con gái tôi. Tôi không muốn ngồi không và ăn mòn số tài sản của mình", bà Yu nói về lý do không từ bỏ nghề công nhân vệ sinh của mình. Yu không muốn tạo ấn tượng cho con cái bà rằng mình là "bà chúa đất" và chỉ làm mỗi một công việc là thu tiền thuê nhà hàng tháng. Bà không muốn cách sống như vậy làm hại tới tương lai của con cái bà sau này. 

Bà từng nói với các con rằng, nếu chúng không làm việc, bà sẽ quyên số tài sản này cho nhà nước. Tuy nhiên, bà Yu có vẻ đã được an lòng vì con cái bà hiện đã học theo gương mẹ. Người con trai làm nghề lái xe, còn cô con gái hiện làm một công việc khác. Mức lương của cả hai không cao. Cậu con trai có mức lương 2.000 Nhân dân tệ mỗi tháng. Còn cô con gái thì kiếm được 3.000 Nhân dân tệ.(theo vneconomy
)

Giám đốc không bằng cấp

Thứ Ba, ngày 12 tháng 2 năm 2013

Học không kém, ráng hết sức cũng vào nổi trường nào đó nhưng anh lại chọn lối đi khác. Ông giám đốc chỉ tốt nghiệp phổ thông có những triết lý học hành rất thiết thực mà không ít người bỏ quên trong vòng quay chạy theo bằng cấp.
Dân làm kính ở TPHCM ít ai không biết đến anh Trần Công Minh, giám đốc công ty Minh Sáng, sản xuất bàn kệ kính có tiếng từ khu vực Đà Nẵng đổ vào. Nhiều người gọi anh là Minh “dị nhân” bởi không chỉ cách sống, làm việc kỳ quái mà còn vì so với nhiều giám đốc bằng cấp đầy mình thì "gã dị nhân” nàychỉ tốt nghiệp phổ thông.
Làm thợ trước khi làm thầy
Quê ở Phú Yên, hồi nhỏ lực học của anh Minh không kém nhưng tốt nghiệp lớp 12, thay vì thi vào trường này trường nọ như bạn bè, anh đi học nghề thợ kính. Gia đình khi đó có sẵn cơ sở làm kính nhỏ, học nghề xong lẽ ra anh có thể tiếp quản ngay nhưng từ chối sự “sắp đặt” đó mà bỏ ra ngoài làm thuê. Anh đã xác định cho mình: “Không làm thợ giỏi thì đừng mong làm thầy tốt”.
Với mục tiêu rất cụ thể mình phải cứng nghề nên anh học hỏi mọi lúc mọi nơi để trau dồi tay nghề. Người người thợ khác, làm việc chỉ chờ hết giờ để nghỉ thì riêng anh chỉ khi nào xong việc mới chịu đứng dậy, mặc đói mặc khát. 
Ông giám đốc Trần Công Minh xuất thân từ thợ kính
Nhiều bạn thợ gọi anh là thằng Minh "điên”, người thợ làm công ăn lương mà còn bày đặt học hỏi, mày mò tìm hiểu cho thêm cực. Ít ai dám nghĩ đến việc có thểlàm giàu và khẳng định mình từ chính tay nghề của mình. Còn khi đó, nhờ tay nghề vững lại chịu khó nên làm việc ở đâu anh cũng được chủ xem như là “người tài” và phải tìm mọi cách để giữ.  
Nhờ ham học hỏi nên anh Minh không chỉ nắm vững các kiến thức về nghề làm kính mà còn ít nhiều biết về thị trường kinh doanh. Sau cả chục năm làm thợ, đến năm 2007, anh mới quyết tâm mở xưởng làm kính riêng với số tiền trong tay là 150 triệu đồng và vay mượn thêm bạn bè, người quen.
Kinh nghiệm đến thế mà anh phải đối mặt với rất nhiều tình huống không ngờ đến. Chiếc lò uốn kính mà anh và một người bạn tự chế hoạt động không như ý, bao nhiêu sản phẩm làm ra chỉ được vài hôm là… nổ tung. Từ mẻ hàng đến mẻ hàng khác làm rồi hỏng, anh Minh hết sạch vốn liếng, ngay cả những người thân thấy “tên Minh gọi điện là không dám nghe máy vì sợ… bị vay tiền”.
“Tôi dừng lại tìm hiểu và nhận ra rằng, vấn đề không chỉ ở cái máy mà còn ở kỹ thuật uốn kính và tìm cách khắc phục cả hai. Nếu như không có những năm tháng bươn chải học nghề, chắc tôi bỏ cuộc rồi”, anh nói.
Học hỏi từ… lính
Không phủ nhận nhờ làm thợ giỏi mới có ngày làm sếp nhưng anh Minh thấy rõ những hạn chế của mình do không được đào tạo cơ bản nên thiếu kiến thức về kinh doanh, về thị trường, về chiến lược phát triển, xây dựng thương hiệu…
Tuy nhiên, xác định không chạy theo bằng cấp hay tìm mọi cách để đi theo đại học khi thấy không hiệu quả nên ông giám đốc chọn con đường học hỏi từ nhân viên. Anh Minh tuyển những người tốt nghiệp đại học và có kinh nghiệm ở những lĩnh vực mình cần học hỏi đưa vào công ty làm việc và trả mức lương cao ngất ngưởng.
Nếu ở nơi khác nhân viên làm việc theo điều hành của sếp thì anh để họ phát huy tối đa sự sáng tạo. Qua đó, anh học hỏi nhân viên từ các cách thức giao tiếp, cách đám phán, marketing, chiến lược giữ khách hàng… Mỗi điều học được anh đều ghi vào cuốn sổ tay để nhắc nhở mình. Chẳng nhân viên nào ngờ được có lúc họ đến làm việc với các đại lý thì ông giám đốc của mình cũng trút bỏ áo vest, cặp táp ở nhà rồi âm thầm bám theo để… học việc.  
Với ông giám đốc này, học không chỉ ở trường,
học để có bằng cấp mà việc học phải ở mọi lúc mọi nơi.
“Tôi không học đại học nhưng tôi có thể học ngay từ những người rất giỏi, có kinh nghiệm từ các trường đại học lớn ra. Với cách này tôi có thể chủ động được việc mình cần học cái gì và tiếp thu một cách thực tế nhất. Học thầy không tày học bạn là ở chỗ đó”, ông giám đốc bày tỏ.
Một trong những “triết lý” học hỏi và làm việc của anh Minh là phải biết biết sức mình đến đâu để cố gắng chứ đừng ảo vọng. “Khi có các hợp đồng lớn, người nào cũng ham, cứ nhận mà không dám chắc sức mình có làm nổi không. Còn tôi, đã có lúc dám nói không với những đơn hàng cả chục tỉ đồng khi thấy mình chưa thể làm tốt”, anh Minh lý giải thêm cho việc người ta gọi mình là “khùng”. Nhưng nhờ cái "khùng" đó anh ít khi rơi vào cảnh phải loay hoay với những việc quá sức để rồi hỏng hết mọi thứ.
Anh “khùng” đến nỗi khoe rằng nếu có ngày làm ăn thất bại, phá sản thì vẫn sẽ lạc quan, yêu đời như chính lúc này. “Tôi xuất phát từ một người thợ, vốn đã không có tài sản gì ngoài tay nghề và sự chăm chỉ lao động. Nếu có mất hết tôi lại đi làm mướn cho người ta cũng kiếm được chục triệu tháng đủ lo cho vợ con”.
Còn bây giờ, ông giám đốc xuất phát từ người thợ kính, trong lúc kinh tế khủng hoảng nhất vẫn thu về hàng chục tỷ đồng mỗi năm.
Anh Minh chia sẻ, anh chưa bao giờ dạy con phải là học thật giỏi để thi đỗ trường này trường nọ mà cho con bài học về sự chăm chỉ và ham học hỏi trong bất cứ mọi hoàn cảnh.
nguồn  http://www.doanhnhan.net

Tâm lý người mới tham gia kinh doanh đa cấp

Thứ Sáu, ngày 08 tháng 2 năm 2013


Tâm lý mọi người mới tham gia  kinh doanh đâ cấp đều rất hứng khởi,gần như họ đã nhìn thấy được viễn cảnh rất tươi sáng với một chân trời rộng mở,nào là nhà đẹp xe đẹp ,du lịch tưởng thưởng,họ có cảm giác tất cả đang ở trong tầm tay.Sau rồi họ bước vào làm rất hăng say nhiệt tình mà nhiều lúc họ chẳng biết mình đang thiếu gì ,cần gì?Và khi gặp khó khăn, gặp sự từ chối,chê bai… là bắt đầu thấy chán nản không muốn đi tiếp nữa.
hung-khoi-trong-cong-viec-kinh-doanh
Đa số người mới đều cho rằng công việc thật đơn giản:”Làm rồi sẽ quen” lên bắt đầu coi nhẹ việc học hành,chính nguyên nhân này đã khiến nhiều người bỏ cuộc nửa chừng.
Nếu bạn thực sự muốn tham gia lĩnh vực kinh doanh đa cấp này thì bạn cũng cần hiểu một điều rằng:”Bất cứ sự thành công nào đều có cái giá của nó  không có cái nào là dễ dàng”.Bởi vậy bạn cần chuyển bị cho mình một tư tưởng thật tốt trước khi bắt tay làm việc.
Sự tự tin, sự quyết tâm của bạn trong bán hàng đa cấp cần phải được củng cố ở chính bản than dựa trên cơ sở trải nghiệm chính sản phẩm mà mình định kinh doanh.Cũng có nghĩa sử dụng sản phẩm là cái đầu tiên cần phải làm.
Thời gian đầu đời bạn cần phải tích cực,tích cực  tham gia tất cả các khóa học do công ty,do đội nhóm hệ thống tổ chức ,bạn cần phải giao lưu học hỏi càng nhiều thì khả năng thành công trong ngành nghề này càng cao, và đương nhiên khả năng bỏ cuộc của bạn cũng sẽ ít xảy ra hơn.
Trong khoảng thời gian này bạn không cần thiết phải nhập quá nhiều hàng,bạn chỉ cần nhập một lượng hàng vừa đủ để bạn trải nghiệm.Song song với việc đó bạn cần bám sát tuyến bảo trợ có kinh nghiệm của bạn,tốt nhất là đi làm cùng họ bạn sẽ học được nhiều nhất.Lưu ý suốt thời kỳ học tập bạn không cần phải đặt hẹn với ai cả khi bạn chưa bắt tay vào công việc.
Trải qua thời gian học tập này bạn sẽ có cái nhìn khái quát hơn,có cái  định hướng cụ thể hơn cho sự lựa chọn của mình.Còn nếu bạn cảm thấy không còn hứng thú hoặc không phù hợp thì bạn sẽ dừng lại ở góc độ khách hàng.
Vậy học đến lúc nào cho đủ để bắt đầu công việc,thực tế học sẽ theo mỗi chúng ta đến hết cuộc đời,bởi vậy bạn sẽ bắt đầu công việc khi bạn thấy tự hào vì sự lựa chọn của mình,bạn thấy để đi đến thành công thì trước mặt bạn đang là vực thẳm khi đó là lúc thích hợp nhất để bạn bắt đầu “kinh doanh đa cấp”.

 Bản BV

Vấn đề vốn trong kinh doanh đa cấp

Thứ Tư, ngày 06 tháng 2 năm 2013


Chưa có một ngành kinh doanh nào lại thu hút nhiều tầng lớp như kinh doanh đa cấp(bán hàng đa cấp) đến vậy.Từ tầng lớp bình thường nhất đến sinh viên, trí thức thậm chí có rất người thành đã thành đạt trong cuộc sống.Tại sao vậy?
Nếu ai đó giới thiệu cho bạn về một cơ hội kinh doanh đa cấp cũng có nghĩa bạn sẽ được vẽ ra một chân trời rộng mở, tươi sáng nói tóm lại cuộc sống của bạn sẽ trở lên tốt đẹp hơn bao giờ hết.Điều đó  đúng không?Có thể khẳng định rằng điều đó là đúng!Ngành kinh doanh này đã thay đổi cuộc sống của rất nhiều người trên thế giới cũng như ở Việt Nam.Tại sao bạn lại không tham gia?Bạn sẽ được sự định hướng,sự trợ giúp rất nhiệt tình của những người bảo trợ có kinh nghiệm ngoài ra là sự trợ giúp đào tạo của công ty,hệ thống… Đó quả thực là tuyệt vời, nếu kinh doanh truyền thống bạn sẽ không bao giờ nhận được những điều ấy.Nhưng hầu hết tất cả mọi người đều không được định hướng một cách đầy đủ về vấn đề vốn trong ngành bán hàng đa cấp.
Ngành này đã thu hút rất nhiều người làm việc song song là tỷ lệ thuận với rất nhiều người bỏ cuộc.Nguyên nhân chính có thể nói là:”vốn”.Hầu hết khi được chia sẻ mọi người đều nhận được sự định hướng hết sức đơn giản:bạn chỉ cần bỏ ra 5triệu,10 triệu hoặc 20 triệu…tùy vào tài chính của bạn để nhập hàng và đó chính là vốn.Xét về lý thuyết thì đúng là kinh doanh với số vốn không phải là quá nhiều mà được thì được cả ước mơ.Với số vốn ấy có hay chăng chỉ bằng một cái điện thoại,một cái xe máy…là cùng.Tại sao lại không làm được?Sự lầm tưởng hơi chút mơ hồ đó đã khiến rất nhiều người sẵn sàng đi vay tiền để tham gia kinh doanh đa cấp.Đi vay cũng chẳng sao cả,quan trọng bạn có khả năng đi vay đến lúc bạn có một hệ thống phân phối ổn định ra tiền ,đấy  mới là điều quan trọng!
kinh doanh da cap va khai niem mo ho von it
Chỉ khi mọi người tham gia được một thời gian,thì lúc đó mới vỡ nhẽ ra dần:tiền vốn bỏ ra để nhập hàng ban đầu chỉ là bề nổi của tảng băng trôi.Thực tế ngoài vốn về hàng hóa thì còn rất nhiều khoản chi phí khác như chi phí đi lại,hội họp,hội thảo,điện thoại,nhiều lúc hẹn khách lại café, cà pháo , nếu bạn có tuyến dưới ở xa thì chi phí lại càng nhiều hơn.Trong khi đấy khoản hoa hồng thu được trong thời gian đầu thì cũng không bù lại được.Thậm chí có nhiều tháng doanh số bán hàng từ hệ thống lại rất ít,lúc lên lúc xuống,thử hỏi khi đó tiền hoa hông làm gì thấy mà chi phí thì vẫn phải tiêu.Hơn nữa,cuối tháng chốt doanh số có khi không đủ doanh số bạn lại phải bỏ tiền ra để đạt mức phần trăm hoa hồng mà bạn nhận được.Mọi người tham khảo ví dụ sau để dễ hiểu hơn:
Công ty A:đề ra mức hoa hồng
  • 12% tương đương 2400PV(36 triệu đồng) tính ra hoa hồng bạn nhận được ở mức này dao động từ 2 triệu đến 4 triệu đồng tùy vào hệ thống của bạn
  • 15% tương đương 4000pv(60 triệu đồng) tính ra hoa hồng bạn nhận được ở mức này dao động từ 4 triệu đến 9 triệu đồng tùy vào hệ thống của bạn
       (1pv=15000VND)
Như vậy nếu doanh số hệ thống của bạn đạt 3800PV thì dõ dàng bạn chưa đạt đủ mức hoa hồng 15% bạn chỉ nhận được mức hoa hồng 12%.Lúc này bạn muốn lấy mức hoa hồng 15% thì bạn phải nhập thêm 200pv(3 triệu đồng).Vậy thực tế tiền bạn nhận được cuối tháng không được bao nhiêu bù lại bạn lại có thêm hàng hóa.
Do đó khi bạn chưa xây dựng được một hệ thống ổn định thì lượng vốn bạn cần đầu tư sẽ ngày càng phình ra lúc nào không hay.Ngoài tất cả những chi phí về vốn giành cho kinh doanh trên thì chi phí phục vụ cuộc sống gia đình hàng ngày lại càng không thể thiếu.
Câu hỏi đặt ra lúc này mà bạn muốn hỏi:tại sao có rất nhiều người tiền ít mà vẫn thành công?Tôi không phủ nhận điều này?Số lượng người này thường họ biết định hướng cách làm phù hợp với hoàn cảnh của chính họ,họ thường thành công chậm và ở các vị trí thấp  hơn so với số người có vốn.Với lại tại thị trường Việt Nam người dân vẫn chưa thực sự chấp nhận ngành kinh doanh này,lên thời gian thành công cũng vì thế mà lâu hơn,bởi vậy định hướng đúng vấn đề tài chính bản thân là điều rất quan trọng.Nếu bạn thực sự mong muốn tham gia ngành kinh doanh này,song bạn lại không có nhiều tiềm năng về tài chính thì phải bạn định hướng từng giai đoạn từng bước đi đầu tiên thật cụ thể sao cho phù hợp nền tảng tài chính mà bạn có.Đương nhiên bạn phải chấp nhận bạn về sau hơn những người khác như vậy tôi tin bạn sẽ không bỏ cuộc.
Cuối cùng tôi chỉ muốn nói rằng:kinh doanh đa cấp hay kinh doanh truyền thống bản chất nó giống nhau ở chữ “kinh doanh” mà kinh doanh thì không thể không có vốn.Chỉ có điều vốn ở kinh doanh truyền thống thường phải bỏ ra một khoản đầu tư ban đầu lớn,còn ở kinh doanh đa cấp thì vốn bỏ ra nhỏ giọt song tích tiểu thành đại cũng không phải là ít.Các cụ ta vẫn thường nói:Buôn tài không bằng dài vốn.  
Bản BV

Chia sẻ kinh nghiệm làm giàu từ người nhiều tiền nhất Malaysia

Thứ Năm, ngày 31 tháng 1 năm 2013


Tan Sri Robert Kuok một tấm gương thành công tuyệt vời ,ông nói gì về thành công của mình?Hãy lắng nghe những chia sẻ rất tuyệt vời của ông.



Vua đường, đồng thời người sở hữu chuỗi khách sạn Shangri-La, người đàn ông giàu nhất Malaysia, ông Tan Sri Robert Kuok, 87 tuổi, gần đây chia sẻ kinh nghiệm làm giàu.
Vua đường, đồng thời người sở hữu chuỗi khách sạn Shangri-La, người đàn ông giàu nhất Malaysia, ông Tan Sri Robert Kuok, 87 tuổi, gần đây chia sẻ kinh nghiệm làm giàu trong cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV).
Hầu hết các tờ báo của Trung Quốc cho biết ông Kuok ngại phương tiện truyền thông và hiếm khi đồng ý để được phỏng vấn. Trong số các chủ đề nêu ra, ông nói về bước đột phá của ông vào ngành công nghiệp du lịch ở Trung Quốc, liên doanh với các doanh nghiệp đường và mẹ ông.
Kinh doanh khách sạn
Ông Kuok nói khi lần đầu tiên ông tham gia vào ngành công nghiệp du lịch của Trung Quốc, cơ sở vật chất, đặc biệt là nhà vệ sinh tại Trung Quốc, tồi tệ khiến ông không tin nước này có thể thu hút khách du lịch quốc tế. Tuy nhiên, ông cảm giác rằng Trung Quốc sẽ có ngành công nghiệp du lịch thịnh vượng nhất vì họ có di tích lịch sử và các địa điểm tham quan.
Ông Kuok là người xây dựng khách sạn Shangri-La đầu tiên tại thành phố Hàng Châu (tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc) vào những năm 1980. Ngày nay, toàn thế giới có 72 khách sạn Shangri-La, trong số đó có 34 khách sạn ở Trung Quốc. Hiện tại, 45 khách sạn đang được xây dựng thêm, trong đó 28 khách sạn ở Trung Quốc.
Ông Kuok cho biết khách sạn là ngành công nghiệp dịch vụ phụ thuộc vào nhân viên phục vụ khách hàng, từ người quản lý đầu tàu đến người lao động bình thường. Vì vậy, quan tâm chăm sóc nhân viên trở thành nguyên tắc của ông ngay từ lần đầu tiên bước chân vào ngành công nghiệp này. “Trách nhiệm lớn nhất của ban giám đốc là chăm sóc nhân viên” - ông tâm sự.
Khởi nghiệp từ đường
Nhắc lại những năm đầu lập nghiệp, ông Kuok cho biết mẹ ông, bà Tang Kak Ji, và các anh em của ông quyết định thành lập công ty Kuok Brothers Ltd sau khi cha ông qua đời vào năm 1948. Trong các cuộc họp hội đồng quản trị, ông Kuok đề nghị đầu tư hết vào việc kinh doanh nhà máy đường tinh luyện. Bên cạnh gạo và lúa mì, đường cát cũng rất quan trọng trong ngành thực phẩm, ông lý luận.
Đường cát rẻ tiền nên là thứ có thể kiếm lợi nhuận, ông nói thêm. “Đường không giống như hóa dầu, đôi khi có nhu cầu, đôi lúc không. Vì vậy, cách đơn giản và khôn ngoan nhất để làm giàu là đầu tư vào các nhà máy đường tinh luyện” - ông nói.
Thành công nhờ nỗ lực
Ông Kuok cho biết để có được thành công như hôm nay, 90% phụ thuộc vào nỗ lực trong công việc, còn lại là trí tuệ. Thành công của ông trong kinh doanh nhà máy đường nhờ lúc đó ông trẻ tuổi và có thể nói tiếng Anh.
Ông cho biết các doanh nhân mà ông đã gặp tại London và New York đã tò mò khi ông - một người Trung Quốc, có thể nói tốt tiếng Anh. Ông phải quản lý năm đến sáu văn phòng trong ngày và ăn tối cùng các quản lý công ty để tìm hiểu ý kiến của họ. Lúc ông đi ngủ cũng đã gần một giờ sáng.
“Tôi nghĩ nhiều người thông minh hơn tôi. Tuy nhiên, cuộc sống về đêm của họ lại lộn xộn hơn. Hôm sau, họ sẽ ngủ gục tại bàn làm việc. Tôi không ngủ, vì vậy, tôi làm việc tốt hơn” - ông nói.
Ông cho biết những người muốn dấn thân vào kinh doanh phải có lòng can đảm. “Mỗi doanh nghiệp có rủi ro riêng. Nếu bạn không đủ can đảm, bạn sẽ luôn luôn nghèo” - ông nói.
Ông Kuok, người giữ vị trí giàu nhất Malaysia từ năm 2006 khi tạp chí Forbes châu Á bắt đầu xếp hạng 40 người giàu nhất Malaysia, cho biết ông không thích tiền. Tuy nhiên, ông hy vọng các công ty của ông sẽ tiếp tục tạo ra nhiều lợi nhuận để tất cả nhân viên có tiền thưởng.
Ông Kuok nói thông thạo tiếng Hoa, thừa hưởng từ mẹ, người luôn dạy ông phải ghi nhớ nguồn gốc. Ông cho biết mẹ ông là người có ảnh hưởng nhất đối với ông. Bà luôn khuyên ông phải khiêm nhường, giúp đỡ người nghèo và hy vọng ông sẽ là doanh nhân có đạo đức tốt.
(Theo CafeF)

Từ một triệu đồng và hành trình thành tỷ phú

Chủ Nhật, ngày 20 tháng 1 năm 2013

A Sếnh một tấm gương vượt khó đã thành tỷ phú từ một triệu đồng.
Mấy ai biết A Sếnh bắt đầu làm giàu từ 1 triệu đồng. Sếnh mua kim chỉ, bánh kẹo, vải vóc, quần áo về bán cho dân bản. Sau 1 năm buôn bán nhỏ, Sếnh đã có được 5 triệu đồng...

Khu sản xuất gạch bi của Tẩn A Sếnh.

Để có được tài sản lên đến 1,5 tỷ đồng, hàng năm thu lãi hàng trăm triệu đồng như hiện nay là quá trình lập nghiệp thật không dễ với chàng thanh niên Tẩn A Sếnh (bản Sèng Làng, xã Tả Phìn, huyện Sìn Hồ, Lai Châu).
 
Mấy ai biết A Sếnh bắt đầu làm giàu từ 1 triệu đồng. Ở xã vùng cao Tả Phìn, người dân ai cũng nghèo. Giao thông từ bản này đến bản khác chủ yếu là đường đất, trời nắng thì bụi, trời mưa thì trơn. Năm 2006, vợ chồng dành dụm được vẻn vẹn 1 triệu đồng, Sếnh mua kim chỉ, bánh kẹo, vải vóc, quần áo về bán cho dân bản. Sau 1 năm buôn bán nhỏ, Sếnh đã có được 5 triệu đồng.
 
Vợ chồng Sếnh mạnh dạn vay Ngân hàng Chính sách xã hội 30 triệu đồng. Có số tiền kha khá, Sếnh không buôn bán nữa mà mua 10 con bò để chăn thả. Nhờ sự chỉ bảo tận tình của các anh, chị Phòng Nông nghiệp huyện, Sếnh đã có kiến thức chăn nuôi đàn bò. Nhờ đó, đàn bò lớn nhanh và bắt đầu sinh sản. Sếnh bán một số bò lấy tiền mua thêm 5 con ngựa và 12 con dê về nuôi. Thu nhập của gia đình Sếnh ngày càng ổn định.
 
Ở Sìn Hồ, từ trung tâm huyện đến trung tâm các xã vùng thấp tới 30-60km. Đi xe máy cũng phải mất một ngày mới tới nơi, mà số hàng hóa vận chuyển cũng chẳng được là bao. Năm 2010, Sếnh bán hết bò, ngựa, dê được 150 triệu đồng, vay thêm Ngân hàng NNPTNT 150 triệu đồng nữa để mua một chiếc ô tô tải chở hàng phục vụ bà con.
 
Chăm chỉ làm việc cũng là cơ hội để Sếnh được tiếp xúc với nhiều người, được đi đây đi đó. Nhìn lại thấy thanh niên cùng trang lứa với mình còn khổ lắm, Sếnh nghĩ cần phải làm gì đó để giúp đỡ những gia đình trong bản còn khó khăn. Sau nhiều đêm trăn trở, Sếnh bàn với vợ vay thêm tiền để mua máy đóng gạch bi về mở cơ sở sản xuất tại nhà, vừa có thêm thu nhập, vừa tạo công ăn việc làm cho thanh niên địa phương.
 
Cơ sở làm gạch bi của anh bước đầu giải quyết việc làm cho 10 thanh niên trong bản, với thu nhập ổn định từ 3-5 triệu đồng/tháng. Riêng Sếnh, mỗi năm sau khi trừ đi các chi phí cũng thu về trên 200 triệu đồng.
 
Năm 2012, Tẩn A Sếnh vinh dự được nhận Giải thưởng Lương Định Của do T.Ư Đoàn trao tặng. Tẩn A Sếnh sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm làm giàu của mình với mọi người, đặc biệt là các bạn thanh niên. Điện thoại của A Sếnh: 01647811485.

Nguồn tin: Dân Việt

Tấm gương vượt khó phi thường của bé 10 tuổi

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 1 năm 2013



Những hình ảnh này đã khiến bao nhiêu người rơi lệ cảm phục vỉ nỗ lực vượt khó của một cô bé mới chỉ có 10 tuổi.Em là một tấm gương vượt khó tuyệt vời nhất, đáng để mọi người học tập

 

      Hình ảnh về cô bé 10 tuổi này đã làm nhiều người rơi nước mắt vì nghị lực hiếm có của bé.

Tiềm Hồng Yến - cô bé Trung Quốc bị cắt bỏ đôi bàn chân sau một tai nạn xe hơi, do gia đình quá nghèo không có tiền mua chân giả nên cô bé đã phải dùng một nửa trái bóng rổ để làm chân giả. Hình ảnh đó đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người khi cô bé thể hiện khát vọng được thi đấu với vai trò là một vận động viên bơi lội tại thế vận hội dành cho người khuyết tật - Paralympics 2012, sẽ được tổ chức tại thủ đô London của nước Anh ngay sau thế vận hội mùa đông Olympics.

Huấn luyện viên của Hồng Yến cho phóng viên biết: “Hồng Yến tập luyện rất chăm chỉ. Cô bé chưa bao giờ phàn nàn trong quá trình tập luyện mặc dù phải đương đầu với nhiều khó khăn lúc ban đầu”.


Cô bé Hồng Yến 10 tuổi đã bị thương nặng trong một tai nạn ô tô khi mới chỉ 3 tuổi. Để cứu lấy mạng sống của cô bé, các bác sỹ đã buộc phải cắt bỏ hai chân của Hồng Yến.

Gia đình của Hồng Yến, hiện đang sống tại tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc khi đó đã không có đủ điều kiện để mua cho cô bé một đôi chân giả hiện đại và cô bé đã phải sử dụng nửa quả bóng rổ để lắp vào phần chân đã bị cắt bỏ để thuận tiện cho việc di chuyển, còn hai tay thì nắm lấy hai chiếc ghế gỗ để nhấc người lên. Không có chân nên cô bé phải di chuyển bằng hai tay.

CUỘC SỐNG

Loading
 
Nguoitrongcuoc.com | ® Ghi rõ nguồn "Nguoitrongcuoc.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ blog nàyBongKinh doanh da cap
Phim cach nhiet oto © Copyright Nguoi trong cuoc-Tam guong vuot kho-Bai hoc thanh cong-Vuot kho-Guong vuot kho-Vuot kho di len 2011 -2012 | Design by BảnBV | Published by Borneo Templates | Powered by Blogger.com.